Trong một buổi tối mà mọi ánh đèn lẽ ra phải hướng về Cristiano Ronaldo, Al Nassr lại chứng minh họ không chỉ là “đội bóng của một người”. Chiến thắng 1-0 trên sân Al Riyadh ở vòng 20 Saudi Pro League không đơn thuần là ba điểm. Nó là tuyên bố về chiều sâu đội hình, bản lĩnh tập thể và khả năng đứng vững ngay cả khi ngôi sao lớn nhất vắng mặt trong hoàn cảnh đầy nhạy cảm.
Giữa những ồn ào xoay quanh việc Ronaldo rút khỏi danh sách thi đấu vì bất mãn với chính sách đầu tư của Quỹ Đầu tư Công Saudi Arabia (PIF), Al Nassr bước vào trận với áp lực tâm lý không nhỏ. Nhưng thay vì rối loạn, họ lại chơi một trong những trận đấu kỷ luật và kiểm soát nhất kể từ đầu mùa.
Nhìn vào các con số, đây là trận đấu mà Al Nassr làm chủ gần như toàn bộ cục diện. 67% thời lượng kiểm soát bóng, thế trận dồn ép liên tục và ít nhất 10 tình huống hãm thành rõ ràng. Tuy nhiên, sự áp đảo đó không đồng nghĩa với một màn trình diễn bùng nổ về bàn thắng.
Al Riyadh lựa chọn cách tiếp cận thực dụng: lùi sâu, giữ cự ly đội hình chặt và chờ cơ hội phản công. Họ không giỏi trong việc cầm bóng, nhưng lại đủ kiên nhẫn để khiến Al Nassr phải triển khai bóng nhiều hơn ở hai biên thay vì xuyên phá trung lộ.
Việc thiếu một trung phong có xu hướng hoạt động rộng và thu hút hậu vệ như Ronaldo khiến nhiều pha lên bóng của Al Nassr thiếu điểm kết thúc rõ ràng trong 30 phút đầu. Đội khách kiểm soát tốt, nhưng chưa đủ sắc để tạo đột biến.
Trong bối cảnh thế trận có phần bế tắc, sự khác biệt đến từ một pha xử lý mang đậm dấu ấn cá nhân. Phút 40, João Félix nhận bóng giữa hai tuyến, xoay người tinh tế rồi chọc khe vào khoảng trống vừa đủ. Sadio Mané băng xuống, khống chế một nhịp và dứt điểm lạnh lùng.
Đó không phải cơ hội rõ ràng nhất trận, nhưng lại là tình huống thể hiện đẳng cấp của cầu thủ lớn: chọn vị trí thông minh, ra quyết định nhanh và dứt điểm gọn gàng. Bàn thắng ấy giải tỏa toàn bộ áp lực đè nặng lên Al Nassr – cả về chuyên môn lẫn tâm lý.
Với Mané, pha lập công này còn mang ý nghĩa cá nhân quan trọng. Trong một tập thể thường xoay quanh Ronaldo, đây là cơ hội để anh bước ra ánh sáng với vai trò đầu tàu thực thụ trên hàng công.

Mane ghi bàn thắng duy nhất giúp Al Nassr duy trì mạch toàn thắng
Sau giờ nghỉ, kịch bản không thay đổi nhiều. Al Nassr tiếp tục cầm bóng, tiếp tục dồn ép, nhưng vẫn thiếu đi sự sắc bén trong những pha dứt điểm cuối cùng. Chỉ ba cú sút trúng đích trong cả trận là con số chưa tương xứng với thế trận họ tạo ra.
Tuy nhiên, điều đáng khen nằm ở cách Al Nassr kiểm soát rủi ro. Thay vì dâng quá cao tìm bàn thứ hai và tự đặt mình vào nguy cơ phản công, họ giữ cấu trúc đội hình hợp lý, đảm bảo luôn có đủ quân số phía sau bóng.
Al Riyadh có vài tình huống lên bóng đáng chú ý, nhưng phần lớn dừng lại ở các cú sút vội vàng hoặc thiếu chính xác. Chỉ một lần bóng đi trúng đích là minh chứng cho sự bế tắc của đội chủ nhà trước hệ thống phòng ngự tổ chức tốt của Al Nassr.
Đây không phải chiến thắng tưng bừng, mà là chiến thắng của sự kiểm soát, kỷ luật và tính toán – điều thường thấy ở những đội đua vô địch thực thụ.
Sự vắng mặt của Ronaldo đương nhiên để lại khoảng trống lớn về chuyên môn lẫn tinh thần. Nhưng trận đấu này cho thấy Al Nassr không hoàn toàn phụ thuộc vào anh như nhiều người nghĩ.
Tuyến giữa vận hành trơn tru hơn khi các cầu thủ luân chuyển vị trí linh hoạt, không bị “đóng khung” vào việc phải đưa bóng cho một điểm đến cố định. Các mũi tấn công biên hoạt động tích cực, còn hàng thủ giữ được sự tập trung xuyên suốt.
Quan trọng hơn, không có dấu hiệu nào cho thấy phòng thay đồ bị ảnh hưởng tiêu cực bởi lùm xùm ngoài sân cỏ. Điều đó phản ánh khả năng quản lý tình huống tốt từ ban huấn luyện, đồng thời cho thấy nhóm cầu thủ còn lại đủ chuyên nghiệp để tách biệt drama khỏi nhiệm vụ trên sân.
Ba điểm này giúp Al Nassr duy trì vị thế trong cuộc đua vô địch, tiếp tục gây áp lực lên Al Hilal. Việc họ có cùng điểm số ở giai đoạn nhạy cảm của mùa giải khiến từng chiến thắng kiểu “1-0 xấu xí” như thế này trở nên cực kỳ giá trị.
Ở góc độ rộng hơn, chiến thắng còn là thông điệp ngầm gửi tới giới điều hành giải đấu và PIF: Al Nassr vẫn đủ sức cạnh tranh, vẫn đủ chiều sâu để chiến đấu đến cùng, bất kể những tranh cãi hậu trường.
Nếu Ronaldo thực sự đang dùng sức ảnh hưởng của mình để gây áp lực thay đổi chính sách đầu tư, thì màn trình diễn của các đồng đội cho thấy CLB này không chỉ tồn tại nhờ một cá nhân – và đó có thể là yếu tố giúp họ có tiếng nói mạnh hơn trong nội bộ.
Al Nassr thắng mà không cần Ronaldo ghi bàn, không cần siêu phẩm, không cần màn trình diễn hoa mỹ. Họ thắng bằng sự điềm tĩnh, tổ chức và tinh thần tập thể – những yếu tố cốt lõi của một đội bóng muốn vô địch.
Trong một mùa giải đầy biến động cả trong lẫn ngoài sân cỏ, những chiến thắng như trước Al Riyadh đôi khi còn quan trọng hơn các trận cầu bùng nổ. Bởi chúng chứng minh rằng khi ánh hào quang cá nhân tạm lùi lại, bản lĩnh tập thể mới là thứ giữ con tàu đi đúng hướng.